Này cô bé mang kiếp xa nhà,
Rời đất nước một sớm u buồn
Bỏ giòng sông yêu thương thuở ấy
Bỏ con đường vào làng nên thợ
Và cuộc sống lang thang xứ người
Nhiều cay đắng xót xa giữa đờị
Nào ngờ đâu tương lai mờ lối
Đến bây giờ một mình đơn côị.
Nhớ thương về quê xa
Nhớ thương mẹ cha đang héo mòn.
Tiếc thay đời em nay
dở dang và bơ vơ không lối về.