Prologue:
Nhớ lại ngày đó, anh ta đẵ đến với tôi và đẵ tặng cho tôi một món quà huyền bí mà người đời gọi là "tình yêu."
Phải, cái định nghĩa tình yêu thật là bao la và đầy ngang trái, nhưng cái tình yêu online thì còn khó nói hơn nữa.
Biết bao nhiêu đêm kỉ niệm, biết bao nhiêu lần nói chuyện phone với anh ta.
Và cuối cùng sao lần gặp gỡ đầu tiên thì anh ta đã trả lại cho tôi những kỉ niệm đau buồn đó, bằng một lời nhắn nhủ rằng: "Em... Anh thật lòng xin lỗi nhưng ... anh đã có người yêu rồi. Thôi, chúng ta hãy quên nhau đi."
Tình online giờ là nước mắt thôi
Tình online giờ là nỗi xót xa
Tình online làm nồng đã chết đi
Giờ ta khóc riêng một mình, giữa bóng đêm
Trò chơi đã tàn rồi, hãy cố quên
Còn lại đây lòng lừa, với nỗi đau
Tình online đã xa rồi
Prologue (continued):
Trời ơi, khi một người con gái vừa chập chững biết yêu, thì dù người yêu có xấu xí cách mấy đi nữa, tôi vẫn mãi mãi và mãi mãi yêu người.
Nhưng hỡi ơi, cái thế giới online này đã đem lại cho tôi những gì.
Buổi ban đầu thì là niềm vui và hạnh phúc.
Còn kết cuộc là những giọt nước mắt thương đau và một mối tình ảo mộng.
Tình online giờ là nước mắt thôi
Tình online giờ là nỗi xót xa
Tình online làm nồng đã chết đi
Giờ ta khóc riêng một mình, giữa bóng đêm
Trò chơi đã tàn rồi, hãy cố quên
Còn lại đây lòng lừa, với nỗi đau
Tình online đã xa rồi
Người online đã không còn